Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

YÊU LẮM !

Chiếc xe ca Ba Đình cũ kỹ lầm lũi bò trên mặt đê, để lại phía sau nó một vệt dài bụi đỏ, nắng chiều trải dài đổ xuống mặt sông sáng lóa, những tia nắng xuyên ngang cửa xe len vào bên trong làm tăng thêm cảm giác chật chội của chuyến xe thời chiến. Trên xe, lính chiếm phân nửa, đủ mọi sắc lính của đất Sơn Tây, noei người tra vẫn gọi là thủ đô bộ đội. Ngày nghỉ cuối tuần xả trại, được về Hà Nội ông lính nào trông cũng tươi rói. Chuyện lính râm ran át cả tiếng xe chạy, bác tài như đã quá quen với cảnh này, thỉnh thoảng tán vào đôi câu đùa dỡm với đám lính trẻ làm không khí trên xe rộn lên, vui vẻ.
Đang bon trên đường, bỗng nghe tiếng ken két do xe phanh gấp dội vào. Chiếc xe chựng lại bất ngờ, người trên xe bị xô dồn cả về phía trước, bác tài gầm lên đầy bực tức, văng một tiếng chửi thề. Nhìn qua kính lái phía trước, một cô gái trẻ giữa đường, tay vẫn còn giơ cao chiếc cặp học sinh đứng chặn đầu xe . Bên lề đường là cả hơn chục cô cậu học sinh, họ ào đến cửa khi xe vừa dừng lại. Lưỡng lự vài giây, bác tài kêu người phụ xe mở cửa, tốp học sinh ùa chen lên xe.Tôi né người sang bên cho từng người len vào chiếc xe chật trội, cô gái đứng chặn xe là người lên sau cùng hết chỗ, đành đứng ngay bậc lên xuống cạnh tôi và người phụ xe.
Cả xe im lặng, đám lính ngỡ ngàng, người nhún vai, kẻ lắc đầu, không hiểu họ nghĩ gì trước sự việc vừa xảy ra (?). Mọi người, nhất là mấy ông lính trẻ, mắt đổ dồn nhìn cô gái, khiến tôi đứng cạnh cũng thấy nóng ran người. Cô gái thoáng chút căng thẳng, bối rối đưa ánh mắt nhìn ra xa ngoài cửa xe ...
Trộm nhìn cô gái, ôi chà ! xinh đấy chứ ! Thân hình nhỏ nhắn trong chiếc áo chiết eo mầu cỏ úa, hai dải đuôi sam dài được buộc lại bằng mấy sợi len tím, trên ngực áo là chiếc huy hiệu đoàn mới tinh, khuôn mặt thanh tú ửng hồng. Nhìn bóng dáng ấy thật chẳng ai có thể tin điều cô ta vừa làm cho đám bạn.
Cái máu hay chọc ghẹo người khác trong tôi lại trỗi dậy, nhất là khi nhận thấy điều gì đó là lạ ở cô gái. Chưa biết phải nói cái gì, không chỉ để khám phá cái “nam tính” trong cô gái đang đứng kế bên mà còn để xua đi những ánh mắt của mấy ông lính nhà mình trên xe nữa…suốt từ lúc dừng xe tới giờ vẫn chưa chịu rời mắt nhìn cô ta, làm tôi cảm thấy khó chịu lây.
Việc bắt chuyện tán tỉnh một cô gái với mấy ông lính Hà Nội có mã thư sinh như tôi thật chẳng khó gì, nhưng không biết sao lúc này, nghĩ mãi mà chưa biết bắt đầu bằng cách nào. Hồi lâu mới phát ra một câu mà sao bâng quơ, chẳng giống ai :
_”Trái tim dũng cảm” này, giá mà ở trong những người lính chúng tôi thì hay quá
Không biết vay mượn ở đâu ra mà nhạt nhẽo, mà sến thế, rõ chán! Tự trách mình vậy, còn cô ta thì vẫn im lặng, càng thấy quê, lúc bấy giờ tôi chỉ muốn nhẩy ra khỏi xe…
Rồi thì cô gái liếc qua tôi, ánh mắt sắc như dao, đúng là rất “ghê gớm” đây. Ánh mắt dao cau ấy như muốn nói điều gì đây ? Tôi thật sự muốn lên tiếng nhưng cái lố của câu mào đầu làm tôi mất tự tin. Biết làm sao được, ráng mà chịu, đành chờ thời cơ sửa lỗi sau vậy. Rồi nàng cũng đáp lại:
_Xin lỗi, mong anh cùng mọi người thông cảm cho, hôm nay thứ bảy ai cũng muốn được về nhà . Vì việc này có thể làm các anh muộn vài phút, điều đó khiến anh khó chịu lắm sao ?.
Nghe cái giọng trịnh trọng quá, tôi biết là có ý diễu mình đây nhưng đáp lại là may lắm rồi. Tôi chấn tĩnh lại và đổi sang giọng chân chất mộc mạc hơn:
_Cô hiểu sai ý tôi rồi, tôi đâu có nói về chuyện sớm muộn mà nói về việc cô vừa làm ấy. Có phải kia là các bạn cùng lớp cô đấy không? Chúng tôi là lính nhìn cảnh vừa diễn ra thấy nó gai gai thế nào ấy…
_Đúng là các bạn cùng lớp em. Anh thông cảm nhé, cũng tại em chưa bao giờ được nghe ai nói thế. Thôi ! Giảng hòa nhé.
Dứt lời, cô quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt nâu thật dịu và thật mạnh bạo ! Tôi chưa bao giờ gặp đôi mắt và cái nhìn như thế. Tôi không thể ngờ mình đổi chiến thuật lại hiệu quả đến thế, gánh nặng tâm lý như vừa được gỡ bỏ, ngỡ ngàng giây lát... Mà lạ thật, cũng là trong một con người ấy mà sao lúc sắc lẹm, lúc dịu dàng thế nhỉ (?)…Khoảng cách xa lạ như không còn nữa.
Từ đây câu chuyện thật dễ chịu nhẹ nhàng, được đà tôi bắt đầu ba hoa đủ thứ chuyện về lính, cố kể nhiều chuyện vui khiến cô nhiều lúc phải bật cười. Đôi khi vẫn phải lườm mấy ông lính nhà mình để họ “giữ ý” giùm, tôi rất sợ mấy ông vui miệng tán theo vô ý làm lộ nhân thân … thì hỏng bét. Cô ta thỉnh thoảng cũng hỏi han, góp chuyện và đáp lại tôi rất giản dị, có phần kiệm lời nhưng thông minh, dịu dàng và đầy nữ tính .
Nắng chiều đã tắt, làng xóm đồng ruộng trên đường xe qua sẫm lại, xanh ngắt, khói lam chiều phía xa, mờ mờ tỏa từ sau những rặng tre. Trời mùa đông nhanh tối, nhìn về phía Hà Nội một vầng hồng nhẹ mờ mờ của những ánh đèn thành phố hắt lên bầu trời tối mịt. Xe chạy gần đến Hà Nội không khí bộn rộn căng thẳng của chiến tranh càng hiện rõ. Các loại xe quân sự, xe chở đạn tên lửa, xe kéo pháo cao xạ không biết từ đâu xuất hiện, lầm lũi đen ngòm. ..Hà Nội đang chuẩn bị cho những trận đánh mới, chiến tranh đang ngày mỗi ác liệt
Tôi chợt trở lại với thực tại của mình, có một đêm nay và ngày mai để thăm nhà và chào Hà Nội. Lần này về là để đi xa lắm, không biết bao giờ trở lại. Chợt buồn, tôi lặng im, cái buồn bất chợt trong tôi đã làm cô gái ngỡ ngàng, cô cũng đứng lặng như thể biết được ý nghĩ trong tôi. Tôi xa Hà Nội, xa con phổ nhỏ cổ kính, xa cây bàng già trước ngõ, xa những người thân cùng bạn bè thủa cắp sách…Tất cả chỉ còn là kỹ ức, là nỗi nhớ trong tôi, người lính trẻ
Có điều gì trỗi dậy trong tôi, nao nao nỗi buồn, vương vấn mơ hồ… Và chuyến xe hôm nay sao như thấy có điều gì khác lạ.

Tôi ngả người tựa vào thanh vịn của xe, cố dãn xa khoảng cách để nhìn em cho rõ , em cũng nhìn tôi, mắt hai đứa gặp nhau thật cảm thông dịu dàng.
Xe đến Kim Mã, tôi quyết định không về nhà ngay mà đi theo em, dù em đã chào từ biệt. Trong tôi bỗng dưng xao xuyến lạ và không muốn rời xa em.
Em nhẹ nhàng nói :” Em tự về được mà, anh nên về nhà sớm kẻo người nhà mong. Ngày mai em sẽ đến nhà thăm anh. “
Tôi bảo :” Em biết nhà anh ở đâu mà đến , đưa em về biết nhà, mai anh sẽ đến thăm em.”
_Trên xe anh nói nhà anh rồi đấy thôi, anh quên rồi sao, Hùng ơi !
Nghe đến đây tôi tóa hỏa, mới nhớ ra trên xe tôi đã ba hoa, phịa cả tên và địa chỉ. Khổ thế ! Cái thằng lính đi đâu tán đấy chẳng mấy khi dùng tên thật của mình. Ban đầu cũng nghĩ tào lao tí cho vui.. tôi lấy đại tên của tay A trưởng và kể nhà tôi ở khu phố của cán bộ cao cấp . Tôi vội cải chính lại tên và địa chỉ thật của mình
Em bật tiếng cười trong trẻo khi nhận ra mọi chuyện :” Lại thế nữa ! Vậy mà em luôn nghĩ anh là người nghiêm túc đấy ! ”
Lần trước anh phịa đấy, lần này là thật, là nghiêm túc, em nhớ nhé và bây giờ anh là người khác_Tôi nói chân thành.
Vâng em tin , chào anh, mai ta gặp nhau, chúc anh vui vẻ !_ Nói xong, em vội bước.
Nhưng tôi bám theo, còn em không đuổi khi thấy tôi vẫn đi bên cạnh. Đi đâu tôi chẳng cần biết, miễn được đi bên em là được, đi lặng lẽ trong ánh đèn mờ của phố phường Hà Nội.Thật lạ , hai đứa chẳng nói được gì, chỉ đi bên nhau như những người thân thiết tự bao giờ.
.....Hà Nội về tối mơ màng tĩnh lặng, bước chân hai đứa ngập ngừng...
( Trích tản văn của Văn Công Hùng )

Đến đầu Thợ Nhuộm thì có còi báo động, chúng tôi ngồi lại bên vỉa hè cạnh một cái hẩm tròn nhỏ nhưng chẳng ai chịu xuống. Có tiếng bom xa xa phía ngoại ô, trong nội thành vẫn yên tĩnh. Đến lúc này em mới bảo tôi :” Lát nữa báo yên anh về đi, cũng sắp tới nhà em rồi. Tôi đồng ý và lại xin địa chỉ, nhưng em nhất định không cho, như để an ủi tôi, em bảo mai thế nào em cũng đến thăm tôi.
Chúng tôi đến đầu BT thì em đứng lại chìa tay ra nói :” Ta chia tay ở đây thôi, hẹn ngày mai gặp lại.” Tôi nắm chặt tay em không muốn rời, em nhẹ nhàng rút tay ra, rồi vụt chạy . Tôi đứng trân ra nhìn, hai cái đuôi sam lắc lắc xa dần rồi mất hút trong đêm tối. Bừng tỉnh lại tôi chạy đuổi theo, chết thật ! mình còn chưa kịp biết tên cô ấy..Muộn mất rồi! Tôi thẫn thờ nhìn những ô cửa sổ trong dưới ánh đèn vàng, hy vọng thấy một bóng hình.
....Em ở đâu trong miên man những bóng người xa lạ, những quầng sáng vàng vọt, và cả tiếng lá xao xác trên đường. Có những lúc cứ thấy thắt ruột lại trước những dự cảm mơ hồ, mong manh như gió, những cơn gió lang thang...
( Trích tản văn của Văn Công Hùng )

Đêm ấy tôi về nhà rất muộn, con bé út ra mở cửa cho tôi, mẹ không có nhà, bà đang ở trong bệnh viện chăm sóc cho Cha tôi.
Sáng tỉnh dạy đã thấy mẹ chuẩn bị một cặp lồng cháo, bà giục tôi ăn sáng để mang cháo vào cho cha. Tôi muốn vào thăm cha nhưng lại lo em đến không gặp, không dám nói với mẹ tôi đành ra đi mà lòng thấp thỏm.
Gần trưa mẹ mang cơm vào viện, mẹ bảo có cô gái gì tên …H đến thăm con, trước khi về nó nói nhà ở … phố BT. Mẹ còn dặn với theo khi tôi về :” Con về ăn trưa đi, nếu đi chơi đâu thì về sớm để chiều đi cho kịp chuyến xe.”
Tôi phóng như bay đến phố BT, tìm số nhà theo mẹ nói, đến nơi mới biết số nhà ấy là của một khu tập thể. Trước cổng thấy hai cô gái đang đứng hóng gió, buôn chuyện, tôi hỏi :” Hai cô cho hỏi, nhà cô..H ở đâu ? ”. Họ nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi nhìn nhau cuối cùng trả lời rằng khu nhà này không có ai tên thế. Biết làm sao đây (?) tôi cố gặng hỏi với chút thông tin ít ỏi về em, hy vọng cuối cùng…nhưng đáp lại là ánh mắt diễu cợt và những nụ cười thiếu thiện cảm. Tình huống này tôi chỉ còn cách chào họ rồi chuồn. Về nhà bữa cơm mẹ chuẩn bị ngon thế mà tôi ăn chả được..
Chiều ấy tôi ra đi, chia tay Hà Nội, trong lòng mang theo một chút mơ màng mong manh về người con gái ấy. Những tưởng thời gian trôi đi tôi cũng sẽ nguôi ngoai, đâu ngờ cảm xúc trong tôi về chuyến xe ấy vẫn theo tôi suốt đến tận bây giờ và trong nỗi nhớ Hà Nội luôn có hình bóng em.
Đi B tôi vào mặt trận Tây Nguyên, ở bộ phận quân khí của sư 10. Từ sau hiệp định Pari lính Tây Nguyên nhận được thư nhà thường xuyên, nhất là lính trên sư bộ chúng tôi. Thư mẹ tôi lần nào bà cũng nhắc đến cô gái ấy, bà kể em là sinh viên đâu như học tận Thái Nguyên ấy, nhưng cứ mỗi chủ nhật được về Hà Nội lại đến thăm nhà mình. Bà cứ gặng hỏi tôi và em là thế nào ? Sao từ trước chẳng thấy tôi nói gì…Tôi biết cụ thích cô ấy lắm rồi, vì thỉnh thoảng có mấy đứa bạn gái cùng lớp phổ thông xưa đến chơi chỉ thấy cụ nhắc qua, còn chuyện về em bao giờ mẹ cũng viết cả trang thư. Chẳng riêng gì các cụ, con bé út nhà tôi mới i tờ , nó thư cho tôi chữ ngả chữ nghiêng nhưng tên chị …G thì nó viết nắm nót và đẹp nhất, tôi tin nó cũng yêu mến cái chị ..G này lắm.
Em đã như cô Tấm vậy, mỗi lần em đến cả nhà tôi lại rộn vui , làm vơi đi phần nào nỗi nhớ đứa con xa .
Cũng nhờ thư mẹ, tôi mới biết tên thật em, mới biết mẹ lầm vì nếu chữ cái cuối cùng là H thì em có cái tên rất nữ tính, mẹ tin thế. Có ai nghĩ tên em lại rất con trai với chữ G ở cuối, sự nhầm lẫn ấy khiến tôi không gặp được em ngày đó.
Còn tôi! Biết phải nói gì hơn nữa, tôi thầm cảm ơn số phận đã đưa tôi đi trong chuyến xe ấy. Là thằng lính chiến trường chả biết sống chết ra sao nên tôi đâu dám nghĩ đến chuyện yêu. Đấy là nghĩ thế nhưng khi thấy luôn có một cô gái, lại xinh nữa, quan tâm đến mình, hẳn lòng tôi ấm lại rất nhiều. Có lúc tôi muốn viết thư cho em những lại không dám, chiến tranh liên niêm , biết bao giờ mới dứt nên lại thôi.
Nay chiến tranh qua rồi, may mắn còn sống trở về, nhất định tôi phải tìm em….
*********
CÂU CHUYỆN TRÊN tôi được nghe được từ một người lính Tây Nguyên khi anh cùng tôi bị mắc kẹt lại ở Huế trên đường ra Bắc hồi tháng 10/1975. Năm ấy Huế có mưa lớn, lũ về nước đầm phá dâng cao, cầu An Lỗ bị lũ phá hỏng ( cầu lúc đó làm bằng gỗ thông tẩm dầu Mỹ, chưa có cầu xi măng như bây giờ). Huế dồn cục người từ phương Nam ra, lính đi phép, đi công tác, ra quân và đi học, người miền Bắc vào chơi miền Nam ra .vv. đông nghịt. Ai cũng lỉnh kỉnh đồ đạc hàng hóa của miền Nam. Chỉ có mấy anh lính chiến trường chúng tôi là ba lô lép kẹp. Đồ quí nhất trong hành trang của tôi là con búp bê nhỏ, có cái lông mi cong cong, đặt nằm xuống là nó nhắm mắt. Tôi dành những đồng tiền ít ỏi của mình mua nó làm quà cho bé Hà, con gái dì tôi. Tôi thương bé Hà vì chú Hưng chồng dì tôi không bao giờ trở về nữa, bé Hà chưa bao giờ biết cha mình. Trong ngày khải hoàn này chắc hai mẹ con dì tôi buồn lắm…
Lính nằm chờ thông xe rỗi việc nên chuyện cứ dài dài nối nhau. Câu chuyện của anh lính Tây Nguyên được nghe làm tôi chú ý nhiều vì rất có thể cô gái ấy tôi biết …
Tôi có anh bạn cùng đơn vị thân lắm, chúng tôi cùng người Hà Nội. Anh bạn tôi cũng ở cái số nhà ấy và có cô em gái cùng tên đàn ông với cô gái mà anh lính Tây Nguyên vừa kể. Là lính chiến trường chúng tôi thường chia sẻ với nhau nhiều thứ, kể cả những lá thư của người yêu. Bạn tôi vẫn thường cho chúng tôi xem thư em gái gửi cho mình. Đọc thư, tôi biết em gái bạn tôi đang là sinh viên đại học mỏ địa chất mà trường này cũng đang ở Thái Nguyên. Trong cái ví của cậu ấy bao giờ cũng có ảnh gia đình và ảnh cô em gái là chúng tôi để ý nhiều nhất. Quả là em gái cậu ta xinh đẹp và sắc sảo lắm, vậy nên cả chốt ai cũng nhận là em rể hắn. Chuyện đùa vui thế thôi nhưng cũng làm cánh lính chúng tôi vui và không ít ông mơ tưởng thật sự. Chúng tôi khi buồn lại bảo anh bạn lấy thư em gái ra đọc vì cô bé có cách viết dí dỏm, nghe mãi không chán.
Rồi một lần đầu mùa khô 1974, có người lính trinh sát e2,f324 mò lên chốt chúng tôi hỏi thăm anh bạn tôi. Lính tráng tiếp khách chỉ có thuốc lào và trà sâm chiến sĩ nhưng vui vẻ tình đồng đội, đồng hương. Người lính trinh sát Hà Nội , trước khi đi bộ đội đang học năm thứ nhất đại học tổng hợp văn. Qua chuyện trò thì biết anh ta là bạn trai của em gái bạn tôi, nghĩa là em gái bạn tôi đã có người yêu, điều này làm khối ông lính chúng tôi thất vọng nhưng không vì thế mà chúng tôi đối sử không tốt với người đồng đội f324 kia. Ngược lại chúng tôi ngưỡng mộ anh ta vì được một cô gái xinh đẹp như thế yêu và cánh lính chúng tôi rất tự hào về điều này. Chỉ có điều từ ngày đó chúng tôi chia sẻ với người anh cô gái đó từ điếu thuốc lào hay bất cứ một cái gì khác đều là tình bạn, tình đồng đội, đông hương. Cái chuyện tán láo vui đùa anh vợ, em rể chẳng còn ai nhắc đến. Là lính, chúng tôi luôn trân trọng mối tình của đồng đội mình.
Khi nghe người lính Tây Nguyên kể thì tôi tin chắc hai cô gái đó chỉ là một…Lạ chưa, mỗi cô trong nó đều rất trong sáng, đáng yêu và cảm phục nhưng hai cái đáng yêu ấy trong cùng một thời điểm, trong một con người thì … tôi chưa tưởng tượng nổi, bất ngờ quá, tôi chưa đủ thời gian, từng trải để đón nhận và suy xét chuyện này. Nó là gì trong cuộc sống chúng ta những ngày đã qua. Tôi đành im lặng để mà quan sát, chiêm nghiệm. Khi quanh cô là những người lính trẻ được cô yêu : anh quân khí, anh trinh sát và các đồng đội của anh trai cô .

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Một thoáng hồn Nga.

Ăngkovat tấp nập du khách, Tây , Tàu, Hàn, Nhật đủ cả. Tuy nhiên sự đông đúc chỉ ở những trục đường chính trong khu di tích, còn toả sâu vào các ngóc ngách của khu đền lại vắng lặng, thưa thớt du khách qua lại. Càngchứng tỏ cái mênh mông vĩ đại của Ăng kovat…
Ở một góc vắng lặng thoáng thấy một bóng hồng hiện sau ô cửa đá cổ kính hình tháp. Cô gái ngồi, trên tay là một quyển sách, hiếm hoi lắm ở chốn này…Ai mà biết cuốn sách trên tay cô gái là gì và làm sao có thể đọc được quanh mình là những đền đài vĩ đại chứa ẩn bao điều của lịch sử của nhân loại.
Mấy ông bạn cùng đi có “ súng bắn trộn nòng dài “ chĩa cả về phía ô cửa, hẳn phải họ cũng nhận thấy điều gì đặc biệt, còn đặc biệt thế nào thì là cách nghĩ riêng của họ.
Dẫu sao cũng làm ta gợi nhớ đến một thời, cái thời lãng mạn trong trắng như trong tiểu thuyết của Stekhop, Tuôcgienhiep….
Cô gái ngồi đọc sách trong đền Ăng Kovat . Nghe rất lãng mạn, rất hình. Cô gái đọc hay không đọc đâu cần biết, nhưng có về mặt hình ảnh cô ta đã thành công. Không tin các bác cứ hỏi Trung sỹ 1…
Lại nữa, trong một góc khác của khu di tích bỗng nghe du dương bài Chiều Mátcơva :
……….
А рассвет уже всё заметнее
Так, пожалуйста, будь добра!
Hе забудь и ты эти летние
Подмосковные вечера!
Hе забудь и ты эти летние
Подмосковные вечера!
Giọng ấm, nghe quen quen, nhìn lại thì ra Trung sỹ 1 nhà ta đang nghêu ngao. Tại sao lại hát bài hát này ở đây ? Rồi thấy hai nữ du khách Tây, một già, một trẻ ( Chắc là hai mẹ con ) rất đôn hậu, chợt hiểu vì sao hắn cất lời hát đó.
Bưu Ryskaia ?
Đa !
Kak bac zabyt ?
Zienhia.
Menhia zabyt Tung.
…..
Trung sy 1 và cô gái Nga còn đối thoại vài câu nữa, phải công nhận thằng cha này bật nhanh và còn nhớ kha khá tiếng Nga. Kết quả là cô gái đồng ý chụp ảnh với hắn. Tiếc là vốn tiếng Nga của hắn không có giá trị gì khi kêu món ăn buổi trưa.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH K


Năm 1988, 1989 năm nào tôi cũng có một lần đi Campuchia, ngày ấy người ta thường gọi là đi K vì Campuchia khi ấy vẫn còn là chiến trường. Không hộ chiếu, chỉ cần tờ giấy công tác là đủ thủ tục và cả hai lần đều chỉ đến Phnompenh ít ngày, bù đầu vào công việc rồi về, với tôi kể như chưa biết gì về đất nước này.
Chuyến đi K này thật nhiều kỳ vọng. Tất nhiên là sẽ thăm những thắng cảnh nổi tiếng của đất nước chùa tháp này, một dịp biết thêm đất, người Khơme láng riềng của chúng ta. Lần này đi cùng các CCB K trở lại chiến trường xưa lại càng đặc biệt, sẽ cùng anh em tìm lần lại dấu ấn một thời trai trẻ mà đến hôm nay vẫn hằn trong ký ức mỗi người, những người lính tình nguyện Việt nam. Vậy đây là một tua du lịch khác thường, sẽ đến những nơi du khách thường chẳng bao giờ đến nên gọi nó là “đi K” như năm nào lính ta vẫn gọi, cho ngắn gọn và đúng nghĩa.

Trung sỹ 1, Dksaigon và CănC1 là những người khởi xướng chuyến đi này, Dksaigon thì đã có một lần trở lại trước đó không lâu, với Trung sỹ 1 và CănC1 thì đã gần 30 năm nay kể từ khi họ trở về đời thường, hôm nay là lần đầu trở lại.Về lại chiến trường xưa, trở lại thời trai trẻ, thời bi hùng của chiến trận người lính nào chẳng có nỗi niềm.
Hai người lính tiểu đoàn 4 trung đoàn 2 sư 9 này có lẽ cùng tâm trạng là mong ngóng, có phần sốt ruột hơn các thành viên khác nhưng biểu hiện mỗi người mỗi khác bởi họ là hai tính cách, thoáng qua có cảm giác trái ngược nhưng sao lại thân thiết, gắn bó như anh em.
Máu lãng tử thường ngày của lão Nhất (Trung sỹ 1) hôm nay khi bốc khi xịt, thất thường, cười phe phé đấy rồi lặng lại ưu tư. Qua khỏi biên giới, xe dừng mua nước, rượu và nhang xong là lão tót lên ghế trước cạnh bác tài. Có lẽ để quan sát ghi nhận, để không bỏ sót điều gì trên con đường gã đã từng qua 32 năm trước.

Lão CănC1 lẳng lặng chui xuống cuối xe, chấn một góc trong cùng, giật xụp cái mũ xuống lim dim như đang ngủ, mặc ai nói, ai cười, không cãi vã tranh luận. Coi như kẻ đi cuối hàng quân, lâu lâu hất mũ lên hắn kể một câu chuyện của đơn vị.
Chuyện về tay X người Quảng Ninh đánh nhau cũng tạm nhưng vua lười. Ngày ấy C1 đóng trong một Phun, ngoài phun có nhiều vụng nước đọng. Đầu mùa khô, gặp nắng gắt các vụng nước sủi tăm liên tục. Lính ta biết là nhiều cua, hô nhau đi bắt. Lão lười không muốn đi nói với anh em : “ Ăn cua bạc máu, tao không ăn “. Ai cũng tưởng thế nên tha không bắt lão đi.
Khi anh em mang cua về, đầy một xoong 8, nghe tiếng cua bò rộn rạo lão đến ngó một lúc rồi biết đi đâu không ai biết. Lúc sau quay về xách trên tay mấy quả mướp, hắn bảo :” Cho tao gửi mấy quả mướp “
Chậc chậc, cái chuyện gửi mướp vào nồi canh cua của lính đoàn Đông Xoài nghe thấy nực cười. Cả xe rộ lên bình câu chuyện thì lão lại kéo mũ xuống lim dim, không biết ngủ hay thức.
Nghỉ ăn trưa tại Svayrieng. Trong lúc lão Nhất, Dksaigon và SaiGongau trổ tài ngoại ngữ, thứ ngôn ngữ pha trộn tiếng Miên, tiếng Anh, tiếng Việt cộng thêm các ngữ điệu bằng tay để đặt món thì lão CănC1 mò ra nghế đá một mình trầm tư nhìn ra phía trước xa xa, nơi có một con mương dẫn nước lớn, không biết có phải là “ Bờ tường ủi “ mà lính K vẫn thường nhắc không nhỉ (?). Chỉ biết cửa ngõ vào Svayrieng này, e2 của lão có một trận đánh và lão bị thương ở đây.
Sau một hồi các phiên dịch viên làm việc, cuối cùng cũng gọi được các món ăn khá hợp khẩu vị: Gà luộc, trạch chiên dòn chấm mắn me, trứng rán,...kèm thêm món hến trần muối ớt phơi năng mua trên đường ở Chiphu làm mồi cho mấy bợm nhậu.

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

TIẾNG XAY LÚA TRONG ĐÊM





Khi những cơn mưa đầu mùa ập đến cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị đi B. Trả phép ở ga Thường Tín, đơn vị đang chờ lên tàu vào Nam thì có lệnh quay về Tân Lạc ( nơi huấn luyện cũ ). Sự bất thường này gây bao đồn đoán trong đơn vị, đứa nói sẽ sang cao xạ, thằng bào về xe tăng, các tham mưu con thi nhau phán về số phận cánh lính trẻ chúng tôi.
            Một chiều, bên vệ đường 12B xuất hiên mấy chiếc xe tải bịt bạt, đại đội tập trung để chính trị viên điểm danh chia nhóm, tất cả đều lên xe. Đi đâu (?) chưa được biết, chỉ khi vén bạt nhìn những dãy nhà đổ nát ven đường mới biết đang đi về hướng Nam.
Mờ sáng xe dừng ở một làng nhỏ thuộc Yên Mô Ninh Bình. Ở đây, mới biết mình được bổ xung về F312B mới thành lập, đơn vị gồm học viên các trường sĩ quan tạm ngưng học, trở lại chiến trường chiến đấu.
            Chả là tăng hay pháo gì hết, ANH NUÔI đó là chức phận dành sẵn cho chúng tôi  thay cho những chiến sĩ nữ nuôi quân của trường sĩ quan lục quân. Đơn vị trang bị cho chúng tôi như một lính chiến trường, cơ số đạn ít hơn nhưng mỗi đứa phải cõng thêm hai cái nồi quân dụng đủ nấu cơm, canh cho cả trung đội hơn ba chục người.
           
Đơn vị vừa ăn dưỡng theo chế độ đi B vừa diễn tập trước lúc lên đường. Lũ anh nuôi tương lai được điều xuống bếp giúp chị em, tập làm quen việc bếp núc. Là phụ bếp thì trách nhiệm nhẹ nhàng hơn, chúng tôi làm ít mà tán dóc, chọc ghẹo nhau thì nhiều. Phía chị em cũng chẳng thắc mắc gì, nhặt rau, thái thịt lúc nào cũng kè bên anh lính trẻ mồn mép tán như gió cô nào chả vui. Tán nhau chán thì chúng tôi lang thang chơi với đám trẻ, đánh cờ với mấy cụ trong xóm, hết trò thì về ngủ. Còn gì hơn nữa khi thôn quê buồn vắng lặng, trai tráng kéo nhau ra trận hết, đàn bà con gái thì ở cả ngoài đồng, buồn lắm.
           
Ngày ấy, ba đứa lính mới chúng tôi cùng anh quản lý đại đội ở trong một nhà dân khá rộng nhưng neo người. Nhà chỉ có hai ông bà già và cô con dâu tên Xoan, nhìn ảnh treo trong nhà biết gia đình cũng còn chị hay anh gì nữa nhưng đều thoát ly cả, những ngày đóng quân ở đây chưa thấy ai về bao giờ. Hai cụ nhà cũng đã yếu nhiều, cả ngày chỉ nằm ở cái gian bên trái nhà, thi thoảng mới chống gậy ra hiên, ngồi thẫn thờ ngắm cây cối trong vườn và sưởi những hôm nắng ráo. Mọi việc trong nhà, tất tật đều một tay cô con dâu.

Mỗi bận ngoài đồng về nhà, thả cái cào cỏ hay cái cuốc bên bờ giếng, múc gầu nước rửa qua mặt mũi chân tay là Xoan lao vào bếp, lo cơm nước cho hai cụ. Khói rạ bốc lên từ căn bếp đặt ngang sân làm cảnh nhà đỡ quạnh hưu và ấm lại. Xếp mâm cơm, Xoan bê vào tận buồng cho hai cụ.Từ ngày chúng tôi đến, cả nhà nhường toàn bộ ba gian nhà giữa cho lính, người nhà chỉ ở hai buồng trái hai bên, hai cụ một bên, Xoan ở bên đối diện. Thường lo cho các cụ ăn xong, Xoan dọn dẹp rồi mới ăn một mình dưới bếp.Tôi để ý, có hôm chả thấy Xoan ăn gì, lo việc cho các cụ xong là tất tả ra đồng.
            Xoan còn trẻ lắm, chạc tuổi chúng tôi mười chín hai mươi, thế mà đã làm dâu hơn hai năm rồi. Chồng Xoan là lính, cô lấy chồng cũng là do gia đình sắp đặt, ở với nhau được vài hôm anh lại vào chiến trường, từ ngày anh đi chưa một lá thư về, biền biệt. Hai cụ chắc cũng vì mong và lo mà sức khỏe ngày càng yếu. Mỗi lần ngồi với chúng tôi cả hai cụ không nhắc tới anh nhưng luôn thở dài là hiểu, các cụ không nguôi nhớ con mình.
            Cũng có hôm rảnh rỗi, Xoan ngồi nơi hiên nhà tóc để xõa ra xòa trên đất. Cầm cái lược gỗ trên tay, Xoan mơ màng dõi theo đôi chim sâu nhỏ dắt nhau nhảy từ cành này sang cành khác, ríu rít. Nhìn nhánh hoa xoan ngoài vườn xót lại ủ rũ như báo mùa đông sắp về…  Biết bao mùa đông nữa để xuân đời về trong tâm người thiếu phụ trẻ, để…để…
            Mấy lính trẻ chúng tôi ra khỏi nhà thường mồm mép huyên thuyên, trọc ghẹo chẳng tha cô gái nào trong xóm nhưng với Xoan thì tuyệt nhiên không. Những lúc thấy Xoan ngồi một mình như thế, chúng tôi chỉ im lặng nhìn cô ấy từ xa.
            Thương cảm hay ngưỡng mộ … chẳng điều gì rõ nét nhưng cả lũ chúng tôi đều thừa nhận Xoan rất đẹp, cái đẹp mặn mà khỏe khoắn của cô gái thôn quê, suốt ngày ngoài đồng nắng gió vậy mà nước da vẫn trắng hồng. Mỗi lần có việc ở giếng, gặp Xoan về, tôi thường giúp Xoan kéo nước, dội cho Xoan rửa mặt, rửa tay. Tóc búi gọn, làn da nơi cổ trắng ngần, tóc mai bết nước dính vào má, vào gáy. Áo cánh nâu không cổ bó chặt lấy thân hình thon thả, chắc gọn, mùi hương đàn bà tỏa nồng làm tôi ngây ngất. Tôi cố kéo dài, chầm chậm, nhè nhẹ dội dòng nước mát lạnh lên đôi bàn tay căng hồng ấy, nghịch ngợm hất nhẹ mấy giọt nước lên lưng áo căng tròn, Xoan cũng mặc, ánh mắt như cười cười tươi tắn…
            Mấy ngày trước lúc lên đường, chúng tôi ngồi tán dóc, chuyện về Xoan ông nào cũng sôi nổi, tán ra tán vào thì có đứa bảo :” Đứa nào giỏi thì đêm vào phòng nàng mới đáng, ngồi mà tán suông làm đếch gì.” Qua lại kích bác nhau thế nào cả bọn thách tôi làm được chuyện đó sẽ chịu một chầu nhậu. Nhận lời, tôi thực sự thấy lo lắng, tính định tháo lui nhưng lại sĩ. Tôi kể với anh quản lý cứ nghĩ anh can, ai ngờ anh còn bảo:” mày làm được tao mất thêm chai rượu”. Hết đường, phải liều thôi.
            Trưa ấy, Xoan đang băm rau lợn, tôi lân la giúp soạn sẵn cho gọn những bó rau để Xoan băm cho nhanh. Mỗi lần đưa rau cho Xoan tay chúng tôi lại chạm vào nhau. Rồi tôi giữ chặt tay em, em để yên không phản ứng gì, tôi nói nhanh trong hơi thở:” tối anh vào buồng em đấy!”.  Xoan vẫn lặng im, chỉ con dao trên tay loáng loáng, dồn dập, nghiêng ngả…
            Cẩn thận hơn tôi còn xin anh quản lý một ít mỡ ( bảo quản súng) đợi lúc không có ai ở nhà, tôi bôi vào cái lỗ bản lề gỗ của cánh cửa để giảm tiếng kêu cót két mỗi lần đóng mở.
            Đêm khuya yên ắng, hai ông đồng hương ngủ say tít trong tiếng ngáy đều đều. Từ phòng Xoan hắt ra tia sáng mờ mờ, tôi lay anh quản lý rồi lẻn khỏi giường. Thực tình lúc ấy tôi quên chuyện thách đố và bữa nhậu mà chỉ lo có chuyện gì thì tai tiếng lắm, không dám nhìn hai cụ nữa mà còn bị kỷ luật.
            Sau tiếng ke..ẹt nhẹ, tôi lẻn vào phòng, tim đập thình thình khó tả. Xoan xoay nghiêng người nhìn tôi im lặng, ánh đèn mờ không dấu nổi ánh mắt long lanh rực sáng chĩa thẳng vào tôi. Tôi mạnh dạn lại giường ngồi xuống nắm lấy bàn tay Xoan, Xoan lặng im, mắt nhắm lại, một lát trấn tĩnh lại tôi nói nhỏ:”ngủ đi, anh ra đây.” Chưa dứt lời, Xoan đã chồm dậy ôm chầm lấy tôi, đôi cánh tay chắc lẳn, mịn màng xiết chặt khiến tôi nghẹn thở. Môi hai đứa dính chặt nhau cho đến khi buộc phải tách ra để thở…Tôi lại thì thào:” anh phải ra thôi.” Vòng tay như xiết chặt hơn, toàn thân Xoan rung lên từng đợt, từng đợt, mặt úp vào bờ vai tôi, nấc nhẹ. Gỡ cánh tay mềm mại, tôi đứng dậy lùi dần ra cửa, bóng Xoan ngồi bất động…
            Tôi nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh anh quản lý, anh hỏi câu gì đó nhưng tôi không trả lời. Anh bảo :” thôi ngủ đi”. Cả vạt áo trái ướt lạnh, khiến tôi không tài nào chợp mắt được. Tôi ra hiên ngồi lặng trong đêm, đầu óc lung bung…
            Thoáng có tiếng keẹt nhẹ, tôi chẳng dám nhìn lên, vầng sáng tỏa tròn của ngọn đèn dầu chuyển xuống nhà ngang nơi bếp. Rồi tiếng ù ào, ù ào, bóng Xoan đổ nghiêng hắt ra sân, lay động theo nhịp của cối xay lúa. Người tôi run lên, nước mắt nhòa mặt…
Ù ào, ù ào tiếng xay lúa trong đêm của vợ người lính hòa trong tiếng sóng biển thét gào trong mùa biển động dội về …
            Hôm sau, chúng tôi lên đường vào mặt trận, đạị đội tập trung ở sân kho hợp tác, cả xóm già trẻ kéo nhau ra tiễn bộ đội. Tôi nhìn khắp, tìm Xoan mãi cho đến lúc đoàn quân đi, không thấy em ra.

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

CHÁU NGOẠI













Khi không vừa ý thì mếu máo, năm nỉ.









Tươi cười hớn hở khi toại nguyện












Người lớn hay làm phiền quá và cháu đã biết bơi rồi nè.