Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Nhớ một nỗi nhớ



Cháu ngoại về bển làm nhà vắng vẻ, thiếu đi tiếng bi bô cười ngất, tiếng khóc mè nheo nhõng nhẽo. Lại nhớ một cái “nhớ” của nó khi ba mẹ phải ra Hà Nội, để nó lại Sài Gòn cho ông bà Ngoại. Hỏi Ba Mẹ đâu thì ông bà nói :  Ba Mẹ đi công chuyện.
Là thế đấy ! Đi công chuyện là xa Mẹ , xa Ba, cháu ghét đi công chuyện !
Ở với ông bà Ngoại suốt một tuần, cháu vẫn chơi, vẫn nghịch nhưng đôi lúc thoảng thốt buồn ngơ ngác.
Làm sao và bao giờ gặp lại Ba mẹ (?), Bà bảo :” Một tuần… sáu ngày …rồi năm ngày..”. Bao nhiêu ngày cháu làm sao biết để đo đếm được, một tuần bình thường qua như tia chớp, trong nỗi nhớ mong của trẻ nít thì dài vô tận.
Mỗi ngày  nỗi nhớ lớn dần nhưng cháu chỉ buồn. Rồi như không chịu nổi nữa, cháu ra của sổ ngóng nhìn người qua lại và hét : “Mama and Daddy …come home !.”
Bà ngoại hỏi : Lam Anh kêu gì đấy !
Cháu bảo : Con làm thế để Ba Mẹ về với con




Thương thế ! Cháu mình đã không khóc mà nước mắt để dành đòi Bà cho mặc váy đẹp, để đòi Ông cho đi chơi và xem phim của Lam Anh trên tivi một tí.
Thế đấy ! Cuộc sống sẽ còn nhiều điều mong nỗi nhớ, càng quí hơn những lúc được sống bên người thân.
 

2 nhận xét:

Đỗ nói...

Mọi người đi hết rồi, lại ngồi nhớ và đôi lúc buồn hiu.

Lana nói...

Cuộc sống là vậy, cứ đầy và đưa và xô con người ta. Nên được lúc nào gần người thân là quý ha bác.